Kỳ diệu

Em xin đặt tên bức ảnh này là: Nhà sư và Hummer

Đã đọc bài viết Thư của một Phật tử gửi Đại đức Thích Thanh Thắng này đến lần thứ 2 rưỡi rồi mà vẫn thấy nó hay ! Để lập luận rõ ràng rành mạch đầy thuyết phục thế này có lẽ mình cũng có thể viết được, nhưng viết với một thái độ tôn trọng người đối thoại với mình mà không khom lưng, hỏi mà không vặn vẹo, thổ lộ mà không trình bày, một phong thái ung dung từ tốn, cái nhìn thấy suốt, bình tĩnh và trầm ổn, như thế thì mình chịu. Mình gọi đó là một người đã đạt đến độ an nhiên.

Mình quá nóng, quá hiếu thắng, quá ham muốn và duy cảm nên không thể viết bất kì điều gì đạt đến độ này được. Không phải tại còn trẻ đâu, tính nó vậy.

Đúng ra tất cả những lễ nghi cờ quạt người ta trưng ra để “đón” xá lợi Phật kia cũng có cái lý của nó. Có thể ở cấp độ độ ngoại giao thì cần phải thế, có thể vì có bà Nguyễn Thị Doan đi cùng thì buộc phải thế cho ra thể diện quốc gia, song đến tận cùng những điều ấy, hóa ra các vị cao tăng, đại đức cũng hỉ hả với sự phô trương. Càng biện minh, người ta càng thấy các ngài thiển cận như thế nào, tâm hồn các ngài xôi thịt như thế nào.

*
*         *

Thời gian gần đây, các chùa ngoài Bắc có xu hướng quyên góp để tôn tạo hoặc quy hoạch xây mới. Chùa nào cũng to đuyềnh đoàng khủng hoảng (kinh khủng và hoảng hốt).

Tại sao trước kia chùa chiền miền Bắc lại được xây nho nhỏ thâm thấp giữa một vườn cây lớn như thế ? Có phải vì thiếu tiền hay vì tiết kiệm không ? Thưa rằng không. Phật Giáo vẫn là tôn giáo có đông tín đồ nhất đất nước này suốt hơn 1 ngàn năm qua. Chỉ cần sư thầy ới một tiếng, ngay cả những người nông dân áo vá cũng sẵn sàng tới góp cho chùa, dù chỉ là một hai ngày công cuốc đất, đảo lại ngói mái chùa.

Khác với nhà thờ của người Công giáo, thường được xây ở nơi rộng rãi, tháp chuông vút cao,  quy mô đồ sộ nhằm gợi cho con chiên cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối, chùa miền Bắc lọt thỏm trong một không gian xanh, sư mặc áo nâu, hàng ngày cũng cuốc đất trồng cây trên mảnh ruộng của chùa như mọi người nông dân khác. Đó là sự gần gũi. Có gần mới hiểu và tin nhau được. Bước vào những sáng trưng và rộng như giáo đường, tôi không cảm thấy Phật đâu hết cả. Tôi không có người nói chuyện. Tôi cô đơn. Tôi không đến chùa để tìm sự cô đơn ấy.

Chạy theo sự rộng rãi phô trương, người ta càng ngày càng đánh mất những điều không thể cứu lại nổi. Khi người ta không tin vào Phật nữa, thì tượng Phật mất thiêng. Khi nhà sư đến với những phương tiện vật chất hiện đại để gọi đấy là điều “kì diệu”, tượng Phật mất thiêng. Tượng Phật mất thiêng, lòng tin rơi vãi mất, chỉ còn lại sự sợ hãi trước đấng siêu nhiên kiểu “có kiêng có lành” mà thôi.

Những bức tượng Phật mất thiêng ấy có muốn cháy cũng không thể tự cháy được, và hương nến xung quanh, hỡi ôi, cũng đều là đồ điện cả rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *