Hồi kí: Những ngày ấy ấy (ấy ấy là thơ ấu)

Ông và bà

Hôm nay, sau khi nhìn con em họ mới học lớp 3 của tớ viết hồi kí rất chi là tung văn hoành, tớ quyết định đua đòi đú đởn một phen. Nghĩa là tớ cũng nhật kí hồi kí như ai, cho mọi người thấy một thời vàng son, khi mà phần thiên thần trong tớ còn le lói rực sáng !

Hồi tớ học mẫu giáo nhà trẻ, cả nhà tớ còn sống cùng ông bà ngoại trên một căn hộ tầng 2 trong một khu tập thể nằm đối diện với một khi tập thể khác và quay tay trái ra phố Nguyễn Trường Tộ. Hồi đó bố mẹ tớ suốt ngày phải đi công tác, phần lớn thời gian tớ ở với ông bà. Tớ còn nhớ tớ rất thích được bế đi rong để ru ngủ. Bố mẹ tớ đi công tác, bà ngoại tớ phải ẵm tớ đi từ phòng này sang phòng khác, ru hết tất cả các bài hát ru bà tớ thuộc, thậm chí replay đến lần thứ 2,5 mà tớ vẫn chưa chịu ngủ. Tớ nhớ mẹ. Tí quên, hồi đấy tớ có một thói quen rất quý tộc là: đi ngủ sờ tí mẹ. Thế nên mắt tớ cứ mở chong chong như cái đèn pin. Bà tớ thì bị thấp khớp, chân bà sưng lên, nhưng vẫn cứ phải khập khiễng bế tớ đi đi lại lại, nếu không sẽ dẫn đến một hậu quả to hơn cả bom nguyên tử: tớ khóc. Rồi cuối cùng, bà tớ khập khiễng dừng lại. Bà bảo “Con chuột nó cắn ngón chân cái bà rồi, bà cho con xuống nằm nhé”. Thế là tớ đồng ý mà quên mất rằng nếu có con chuột cắn chân bà, mà tớ nằm xuống giường, nghĩa là tớ gần con chuột hơn rồi còn gì. Chỉ biết tớ thiếp đi lúc nào không biết, mở mắt ra đã là bình minh rực lên và đồng hồ chỉ 9 giờ sáng.

Hồi đó, bà tớ thường xuyên bị đau bụng. Những lúc như vậy, bà nằm trên giường, đắp chăn, và rên hừ hừ. Một lần, bà tớ đau bụng, nằm trên giường. Tớ thì chơi trò xây nhà ở dưới sàn. Thấy bà tớ nhăn nhó, tớ tự nói một mình: “Mình làm gì cho bà mình khỏi đau bụng bây giờ nhỉ ?” Bà tớ ứa nước mắt.

Cái ước mơ to nhớn đầu tiên của tớ là đi học võ, luyện thành cao thủ, rồi học điểm huyệt để chữa bệnh cho bà. Hình như sau khi xem phim Bao Công, thấy người ta cứ điểm huyệt tành tạch, tớ có cái niềm tin chân thành là điểm huyệt theo kiểu Triển Chiêu có thể chữa được đau bụng. May mà chưa nghĩ đến chữa đau bụng cho bà bằng ám khí !

Ở nhà còn có ông ngoại nữa. Ông ngoại tớ là chuyên ra về các loại cẩn thận. Lúc nào ông cũng sợ tớ ngã, sợ tớ thế nọ, thế kia. Và nói chung, khi bị bố mẹ mắng thì ông là một đồng minh tốt. Ông tớ bênh tớ theo kiểu nó là trẻ con, không được đánh nó. Ông tớ mua sách về giáo dục trẻ em cho bố mẹ tớ đọc, đại ý nó là không nên dạy trẻ bằng roi vọt. Sách nói chí lí thế cơ chứ.

Ông tớ vẽ phác rất đẹp, ít nhất là vẽ cái gì thì nó giống cái đấy. Tiếc là tớ không có gien đấy, vẽ cái nọ người ta nhìn ra cái kia, nhưng bù lại được ông truyền cho gien mù màu và thích ăn đồ rán .

Nhà bà ngoại tớ có một cái hành lang giữa các phòng, không dài, không hẹp. Tớ vẫn chơi bóng bàn với ông ở đó. Bóng là bóng bàn, vợt là vợt bóng bàn thật, cũng đánh qua đánh lại thật, nhưng không có bàn, nên thực ra nó hơi lai lai tennis, lai bóng đá trong nhà và dính dáng cả đến bóng chày nữa. Tớ nhớ cái lần bóng đến, tớ mắm môi mắm lợi phang một phát mười thành công lực. Nhát phang của tớ chả liên quan gì đến quả bóng cả, vì bóng nó cứ tự nhiên bay tiếp, còn vợt của tớ bay thằng về phía mặt ông. Hic, đúng là ám khí hạng nhất. May mà ông tớ cao thủ trên giang hồ nên tránh được

Ông tớ cũng là người đã dạy tớ chơi tem. Có những buổi hai ông cháu hì hục rửa tem trong cái bô hồi bé của tớ, cái bô (hình như) màu vàng. Rồi hì hục phơi tem, làm cho những con tem chết sống dậy động đậy trong cuốn sổ tem không thể nào không phải hì hục để làm nên. Bây giờ người ta dùng email, tớ làm quen với chat, với mail, với website, với blog, với điện thoại di động, với những cái kết nối người ta từng phút một, nhưng vẫn không sao quen được những con tem, cái thì bé tí, cái thì to oành bằng ba ngón tay cộng lại, được sắp đặt trong cuốn sổ tem. Cuốn sổ của tớ đã lâu không được thêm con tem nào, nhưng vẫn còn nguyên, thỉnh thoảng lôi ra để được ngửi mùi bụi, mùi giấy, mùi tem, mùi bàn tay ông run run viết:

“Ông tặng cháu Tiến (Long) nhân ngày cháu 9 tuổi: học tốt, khỏe mạnh, làm gương cho em.”
Nhớ về những ngày ấy, tự nhiên lại thấy rưng rưng.

7 thoughts on “Hồi kí: Những ngày ấy ấy (ấy ấy là thơ ấu)

  1. Thứ nhất, cái cmt 3000 chữ ông hứa cho tôi đâu, hả?
    Thứ 2, tôi có vẻ hứng khởi với entry này của ông!
    Hồi bé ông hư quá, thật đấy, ngoài chuyện thi thoảng thèm quá bảo bà kể chuyện cổ tích cho nghe thì ko bao h tôi bắt nạt bà như ông đâu. Uh, ông đúng là con đầu cháu sớm, đc chiều thật, chứ tôi á, đứa cháu ngoại thứ 8 rồi, cho nên chẳng bao h đc quan tâm quá mức như thế (thôi bên nội thì thôi nhé ko nói ông cũng hiểu). Với lại phần lớn thời gian hồi bé của tôi, mẹ chăm sóc tôi là chính, bận mấy cũng fải về với tôi, nhưng tôi sễ ngủ lắm, mẹ cho nằm ôm cái chăn, vỗ vỗ mấy cái rồi tôi ngủ luôn. Dù sao tôi cũng bị ảnh hưởng của bà nhiều, tôi thích kể chuyện cổ tích cho mấy đứa trẻ con, thích hoa (nhưng khác bà ở chỗ ko biết trồng hoa), & nói nhiều nữa….. Tôi yêu ông ngoại, ông ko biết đi xe đạp & hay đón tôi đi học về hồi cấp I, hay chửi "cha bố mày" nữa
    Uh tôi cũng thích mùi tem lăm, cảm giác nhét thư vào hòm thư & chờ đợi thú vị hơn những cái khác nhiều
    Thôi từ nãy đến h tôi toàn viết về tôi, cmt của tôi chán quá
    thui bibi

  2. bây jờ ông cũng vẫn là ông chứ ai…ông có thể là bất kì ai ngoài xã hội nhưng về nhà thì vẫn là một đứa nhóc con mà thôi…tôi yêu ja đình…có lẽ đấy là nơi bình yên nhất tôi có được…

  3. "Cái ước mơ to nhớn đầu tiên của tớ là đi học võ, luyện thành cao thủ, rồi học điểm huyệt để chữa bệnh cho bà" ~~> =)),bi h bạn Lửa đã luyện được mí fần công lực rùi :D
    Tớ cũng yêu ông bà tớ lắm:X.
    Đọc cái này xong lại thấy nhớ rùi :((, mai sau nhất định chuyển nhà ở cùng ông bà , đang ở cùng ông bà , đang yên đang lành lại chuyển đi- đấy là lời hứa của tớ từ lúc 4t^^

  4. Con Hương cứ thứ nhất mới chă thứ 2. Não quá! bi h tôi mới đoc cái entry này của ông. Hơi muộn nhưng dù gì cũng là đọc. Nhỉ.
    Hì từ bé tới h tôi không sống với ông bà(cả nội cả ngoại) tại vì con út mà, chỉ có ông Q thui. Nhưng quả thực đọc bài này thấy thú vị lắm, cũng nhớ lại đôi chút quá khứ….Nhưng điều đáng tiếc là ông có bít hình ảnh đầu tiên tôi nhớ là gì không? Đó là thời 2 đứa trẻ con chơi rất thân với nhau… còn bi h thì ( nguợc lại).
    Dù sao cuũn thanks ông cho tôi nhớ lại 1 chút thời bé ty bé tý mặc dù mấy hôm nay tôi cũng toàn sống trong quá khứ thui:)

  5. Doc hoi ki cua o^ng to^i tu nhien lai nho*' lai nhung hoi uc ca chinh mih`.Nho*' sao cai ngay` be' tho* ho^n nhie^n tinh nghich…!but qua khu cg da~ wa rui chung ta fai huong de^n tuong lai nhie?

  6. hiz, hiz. chú cũng có những điểm giống anh đấy chứ. ôi anh lại nhớ đến ông ngoại. hixxxxxxxxxxxx.

  7. May mà cái entry này, chú có ngoặc nghiếc, chú thích rõ ràng đấy. Làm anh lúc đầu, giật bắn cả mình. chết đầu óc mình đen tối quá:D

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *