Đồ độc của ông ngoại

Hờ hờ, nói chung là ông ngoại tớ (+ bà ngoại tớ) có rất nhiều thứ hay ho. Còn nhớ hồi bé, ông tớ cho tớ xem một lô xích xông các loại huân chương, huy chương của ông tớ. Hồi đấy tớ đâu như 4-5 tuổi gì đó, nên huy chương cũng là một loại đồ chơi mà thôi. Thế là chả hiểu tớ chơi thế quái nào mà mất béng mất một số bộ phận, cụ thể là cái cuống của huân chương Kháng chiến hạng 3 (hay 2 gì đó. Dạo này trí nhớ tớ đang tậm tịt quá). Cả nhà lao bổ đi tìm, thế mà cấm có thấy nó ở xó xỉnh nào. Nó biến đi kì diệu như là tớ đã nuốt béng mất nó rồi í. Bỏ xừ, có khi thế thật cũng nên !

Ông tớ cũng là người đầu tiên tớ biết thế nào là chơi tem. Chúng tớ chơi tem chết chứ không đủ tiền chơi tem sống. Mà do ông tớ có nhiều bạn bè từ hồi học trường Bưởi, giờ đang ở khắp nơi, các cụ lại năng gửi thư cho nhau nên tớ cũng không thiếu nguồn tem. Cứ giả như các cụ công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển sang liên lạc bằng email thì ước mơ sưu tập tem của tớ với ông tớ chỉ còn nước khóc bằng tiếng Mán. Demo cái cuốn sổ tem mà ông tớ tặng tớ lúc tớ 9 tuổi:

Photobucket

Còn nhớ hồi đấy, rửa tem trong một cái bô màu vàng (hic), phơi tem ngay trên ô kính cửa sổ, cuốn sổ để bày tem thì ông tớ với tớ hì hục tự làm. Thực ra tớ chỉ phụ việc cho ông làm thôi, nhưng kệ, cứ coi như tớ có góp tay góp chân vào cũng được. Giờ lớn lên, chat, mail, SMS nhiều, cũng không còn nhiều cơ hội để say và mê chơi tem như hồi trước nữa. Những người bạn của ông, giờ cũng chẳng còn lại nhiều.

Tranh thủ show thêm một số món đồ độc đáo của ông tớ. Đầu tiên là một mảnh xác máy bay:

Photobucket

Photobucket

Theo tớ đoán thì đây là một bộ phận van không khí hoặc van điều áp của máy bay. Ông tớ kể, một buổi sáng năm 1965, ông đi lên nhà ông em ruột ở Thụy Khuê. Khi lên đến nơi đã thấy cái máy bay Mỹ nằm lù lù một đống, chết cháy, vẫn đang rừng rực. Máy bay rơi cách nhà ông em của ông ngoại tớ đúng 5 bước. Nghe đâu hôm ấy, người ta bắt được hai thằng giặc lái Mỹ, một Trung tá, một Đại úy, ngay tại số nhà 73 phố Thụy Khuê. Sách Phố và đường Hà Nội của Nguyễn Vinh Phúc có đề ngày hôm ấy là ngày 19/5/1965, chẳng biết ông tớ có nhớ đúng ngày không nữa.

Ông tớ kể, lúc đấy cũng hãi, nhìn quanh không thấy ai liền vớ vội một mảnh về nhà làm kỉ niệm. May mà không vớ phải quả bom tịt ngòi nào, chứ không thì khổ.

Đồ vật độc thứ hai của ông tớ là một cái ấy:

Photobucket

Photobucket

hic, trông kinh nhỉ. Phải thông báo trước đây là sọ khỉ chứ không phải sọ người đâu, chứ không thì khối người ngất quá. Cái sọ khỉ, ông ngoại nhặt ở sân bay Cỏ ống – Côn Đảo trong một chuyến ra thăm Côn Đảo sau giải phóng. Hình như lúc đấy là khoảng cuối năm 75, đầu năm 76, miền Nam vừa được giải phóng. Sân bay Cỏ ống khi ấy vẫn la liệt xác máy bay Mỹ bị bắn cháy, bắn hỏng.

Nói đến đồ đạc của ông tớ mà không nói đến sách thì đúng là có mắt như mù, có tay như liệt. Ông tớ cũng là người hay đọc sách, và biết đọc sách. Ông tớ có một bộ 2 tập của cuốn “Thép đã tôi thế đấy” (giờ đã được chuyển nhượng sang cho tớ rồi):

Photobucket

Photobucket

Có ai để ý cái dòng đề năm xuất bản kia không ? Quyển sách này còn có trước cả khi mẹ tớ ra đời. Nó hơn mẹ tớ tận 5 tuổi, nghĩa là khi Thép đã tôi thế đấy đi mẫu giáo và chuẩn bị vào lớp 1 thì mẹ tớ mới sinh ra. Thôi đừng so sánh tuổi nó với tuổi tớ :(

Nói về đồ độc của ông thì vẫn còn nhiều. Cũng còn nhiều thứ li kì hấp dẫn hơn thế này nữa. Cũng có cả những đồ chẳng phải có một không hai, những đồ vật bình thường mà người khác cũng có thể có được. Nhưng đối với tớ, đấy vẫn là đồ độc, ít nhất thì cũng vì nó là của ông ngoại tớ.

5 thoughts on “Đồ độc của ông ngoại

  1. đúg òi,vì nhữg thứ đó là của ông ngoại nên nó lại càg độc :)
    có 102 :) cố gắg jữ nhá ông

  2. ôi zời, ông ngoại L sưu tầm dc lắm hàng độc nhỉ. hôm nào phải nghía tận mắt, sờ tận tay mới dc;))

  3. Ùi,em đáng ghen tị thật đấy. Ông ngoại em vẫn khoẻ chứ? Chị chỉ ước ông ngoại chị cũng chờ được đến khi chị lớn…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *