Cuộc sống số

Thật ra mình cũng không hiểu lắm “cuộc sống số” nó là cái giống gì, nhưng cứ lấy làm tựa cho nó có vẻ số má tí.

Người dùng các sản phẩm số hóa, tỉ như máy ảnh, điện thoại, PC, laptop… chắc là những người thấm thía nhất chân lý “không có gì là mãi mãi”. Một ngày đẹp trời hay không đẹp trời cóc quan tâm, đột ngột những dữ liệu được lưu trữ lâu nay bỗng biến mất sạch. May mắn lắm thì bạn còn nhận được một cái thông báo lỗi nhằng nhịt mà căng mắt đọc xong cũng chả hiểu quái gì và chả giải quyết được vấn đề gì. Bạn sẽ ngồi hàng giờ tiếc ngẩn ngơ, lục tung những ký ức tiền kiếp hậu kiếp nhân quả nghiệp báo để xem rốt cuộc mình đã có lối sống sai lầm nào mà nay bị báo ứng như thế này. Tất nhiên nghĩ có ra không không quan trọng mấy.

Đấy là trường hợp xấu số kiểu trời đánh thánh vật chả biết đằng nào mà lần. Còn một trường hợp khác là mình phải tự tay xóa, thế mới day dứt.

Mình có cái máy ảnh. Đi đâu cũng chụp vài phát đem về. Mà bạn bè hầu như đứa nào cũng có một cái máy ảnh. Thế nghĩa là đi chơi xong dứt khoát sẽ có một lô một lốc ảnh. Bao nhiêu lần đi chơi thì có bấy nhiêu folder ảnh, dung luọng tính bằng Gb, vụ nào đi dài là phải chục Gb trở lên. Bao nhiêu ảnh thế, còn phim phiếc dữ liệu các kiểu, ổ cứng nào chủ chứa hết được.

Ngồi lần mần xem đống thư mục ảnh cũ để xóa bớt cho đỡ đầy ổ, lướt qua nào là chuyến miền Trung nắng cháy, Cô Tô mê mải, Mù Căng Chải, Si Ma Cai mờ sương… ảnh ọt clip cliếc, chả biết nên để cái nào, xóa cái nào. Xóa thì tiếc, để thì chật, mà cái ảnh nào cũng chứa đựng khoảnh khắc của riêng nó. Burn ra đĩa thì cả trăm Gb, phải hơn chục cái DVD Dual-Layer mới đỡ nổi. Mà DVD chết bất đắc kỳ tử chứ có giữ mãi được đâu.

Càng chụp choẹt chơi bời nhiều, mình càng không hiểu ảnh chụp, clip quay được rồi làm gì. Ngày xưa có cái máy phim cuộn 36 kiểu, bấm xong 36 phát là phải thay đạn, chụp dè sẻn và giữ gìn ghê lắm. Cuộn nào cũng rửa rồi cất vào album. Giờ trong tủ còn vài chồng anbum các cỡ thỉnh thoảng vẫn giở ra xem. Ảnh cũ, hỏng lại lôi ra phục chế bằng kỹ thuật số, lại scan, lại lưu vào máy tính, và tất nhiên, lại đầy ổ.

Giờ máy kỹ thuật số tốc độ chụp nhanh quá, quay video nét quá, chụp nhiều mà chả biết để làm gì. Thà cứ như xưa, chụp ít thôi nhưng chọn lọc rồi rửa, cất đi, thỉnh thoảng giở ra xem, đến lúc nó hỏng mà cố cứu không lại được, đành bỏ, đằng nào mình cũng đã hết tình hết nghĩa với nó rồi. Lắc rắc mà ảnh chết dần dần còn hơn tàng trữ một núi, rồi phải ngồi cân đo đong đếm xem xóa hay không, cứ như ngồi vặt cánh hoa hồng bói Yêu – Không yêu, hoặc oạch cái mất hết, tiếc không để đâu cho xiết.

2 thoughts on “Cuộc sống số

  1. Mình thường chụp ít thôi – thói quen mới luyện được 2 năm nay. Có khi đi chuyến mười ngày về được hai chục "pôi" là nhiều. Cái nào thấy không thích thường xóa ngay trên máy.

    Thích chụp những khoảnh khắc bất ngờ như ai đó nghiêng đầu cười, hả họng uống nước, sặc cơm, vân vân. Thấy mấy cái đó mới đáng giữ. Còn cái thể loại đứng ngay ngắn giơ hai ngón tay thì một hai tấm là hết mức : )

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *