Chuyện mất vệ sinh

Trong cuốn Ba phút sự thật của nhà thơ Phùng Quán, có viết một câu chuyện về nhà thơ Đoàn Phú Tứ, tác giả của “Màu thời gian”. Số là hồi 1949 nhà thơ Đoàn Phú Tứ là nhà thơ nổi tiếng, thanh danh vang dội, nên được đại tá Trần Dụ Châu – Cục trưởng cục Quân nhu mời đến dự đám cưới một tay đàn em thân cận là Lê Sỹ Cửu. Trong cảnh kháng chiến còn gian lao, những người lính đang chiến đấu trong bùn đất hầm hào thì đám cưới của Cửu được tổ chức xa hoa lộng lẫy với rượu vang, đồ ngon, có ban nhạc chơi giúp vui. Trần Dụ Châu là chủ hôn, mời nhà thơ Đoàn Phú Tứ lên đọc đôi câu thơ. Đoàn Phú Tứ đứng lên dõng dạc đọc: “Bữa tiệc cưới chúng ta sắp chén đẫy hôm nay, được dọn bằng xương máu của chiến sĩ!” Trần Dụ Châu và những kẻ có mặt ở đó đều tái mặt vì giận. Một tên vệ sĩ của Châu lao lên tát cái bốp vào mặt nhà thơ. “Nhà thơ lặng lẽ rút khăn tay lau mặt, ném khăn xuống đất, rồi nhổ vào cốc rượu đỏ như máu đầy tràn trước mặt, và đĩnh đạc bước ra khỏi phòng cưới.”

Đêm đó, ông về viết một bức thư dài tố cáo Trần Dụ Châu, gửi lên Hồ Chủ tịch. Kết quả là Châu và đồng bọn bị bắt, bị xử tử hình ở tòa án binh vì tội tội tham ô và tội phá hoại đoàn kết nội bộ Đảng. Vụ án Trần Dụ Châu là một vụ án có tiếng vang lớn thời ấy.

Nhắc đến hình ảnh nhà thơ Đoàn Phú Tứ rút khăn lau mặt, ném xuống đất, rồi nhổ vào cốc rượu trước mặt, tớ nhớ đến một nhân vật khác xa xôi hơn, chắc ít người biết tên, đó là ông Nguyễn Trung Ngạn.

Nguyễn Trung Ngạn vốn là quan Kinh sư Đại doãn thành Thăng Long, có thể hiểu tương đương với Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội ngày nay. Một lần, một người bạn mời ông đi ăn. Hai người chén chú chén anh, ôn lại những chuyện cũ, rồi hàn huyên chuyện thế sự thăng trầm rất ư là tương đắc. Đến cuối buổi, người bạn mới lộ ra rằng bữa ăn này mời Nguyễn Trung Ngạn thực chất là vì có việc muốn nhờ vả, chạy chọt. Nguyễn Trung Ngạn cả giận, đứng dậy, đoạn móc họng cho nôn hết tất cả thức ăn mình đã ăn. Ông tuyệt giao với người bạn ấy từ đó.

Hai câu chuyện diễn ra ở hai thời điểm khác nhau, một từ thế kỷ XIV dưới thời Trần Dụ Tông, một tận thế kỷ XX, về hai con người khác nhau (đến họ cũng khác nhau) – một ông họ Đoàn, một ông họ Nguyễn, nhưng có một điểm hơi chung, đó là một ông nhổ vào rượu, một ông nôn ra mâm. Cả hai đều mất vệ sinh vô cùng.

Thực ra chuyện chả có gì, tự dưng nổi hứng kể lại vậy thôi.


One thought on “Chuyện mất vệ sinh

  1. Ha da, ha da! Doc cai nay to moi thay ha da. Hjhi, ngay nay quan tham nhieu lam, nen chang co ai nhu may ong o tren ca. Ma Bac Ho cung ko con de ma tri toi lu quan tham nua. Kho dan ta thoi!
    Nhieu luc buon lam, vi thay dan minh kho qua ma ko biet lam sao. Dong tien bit mieng quan tham mat roi. Mong "ngay mai" co "ai do" se cham dut het duoc chuyen nay. Giong nhu chu tich Ho Chi Minh vi dai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *