Lại chuyện chả có gì

Sáng đi với mẹ lên thắp hương mộ bà ngoại. Đến Hải Dương thì trời đổ mưa, đành bắt tạm một chiếc taxi. Chả hiểu thế nào, vớ phải ngay một bác taxi mới tập lái. Lái xe đi đường to bác đã căng thẳng, đến lúc vào đường nhỏ bác lại càng run. Cứ trước mặt có xe máy hay gì đó hơi vướng là xe lại giật phát rồi dừng tịt lại, rồi mới từ từ từ từ về số, từ từ từ từ lượn qua. Cứ cà giựt cà giựt thế, ngồi trên xe hồi hộp cứ gọi là.

Của đáng tội, con xe cũng  dở hơi, mưa to, định kéo cửa kính lên mà nút điện bấm lên bấm xuống vẫn không hoạt động. Bác tài được nhắc mới nhớ đóng cửa để mưa đỡ hắt vào xe. “Vâng vâng, chị để em kéo kính lên. Có gì sai sót chị cứ bảo em, em sửa…” – giọng bác run run vọng lại từ xa xăm.

Bác lái xe run đến nỗi quên cả bật điều hòa, nóng quá, một tay bác cầm lái, tay kia bấm nút bật điều hòa, nhưng trượt, đưa tay gạt mồ hôi, bấm cái nữa, lại trượt. Dừng xe đánh khựng, bấm bật điều hòa, gạt mồ hôi, đi tiếp.

Ngồi im trên xe đã căng thẳng, mà cũng không dám nói chuyện với bác tài vì sợ bác mất tập trung, đạp nhầm chân ga với chân phanh một phát thì toi. Bác tài lúc nào cũng dáo dác nhìn quanh và giữ khoảng cách an toàn với tất tật mọi thứ. Ra đến đường to, lúc sang đường, còn nghe bác lẩm bẩm “sao xe nó chạy nhanh thế ! mà sao hôm nay lắm xe thế !”. Lại gạt mồ hôi, dù điều hòa đã bật từ nãy.

Nghe nói bác tài trước làm công nhân nhà máy giày, nghỉ từ tháng 6, mới chuyển sang lái chiếc taxi cà khổ này được mấy hôm, kiếm thêm tiền cho bà vợ chạy chợ và hai thằng con mới học cấp 2. Bác lại run run bảo, em cứ chạy từ từ cẩn thận thế này thôi, chứ không sợ lắm, nhỡ có làm sao thì phiền em mà phiền cả chị nữa…

Thả hai mẹ con xuống chỗ đợi xe bus, bác de xe một vòng, gật đầu chào qua cửa kính mờ mịt, rồi đi.

Chuyện cũng chả có gì, chỉ là kể lại vậy thôi.

2 thoughts on “Lại chuyện chả có gì

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *