Bi quan một chút

Hơi bi quan ở con người. Tớ vẫn thế í mà. Lạc quan và bi quan xen kẽ. Dù sao thì cũng không bao giờ bi quan đến tận cùng cả đâu. Truyện này tớ đọc trong một tờ báo nào đó (hình như là báo Họa mi , hay Nhi đồng ? ) lâu lâu rồi. Thực ra nguyên bản truyện rất chi là lạc quan, nhưng tớ lỡ tay phóng tác nó đi một tí. Hì

Ngày xửa ngày xưa, ở một đất nước kia, người ta không hề có chút ý thức nào. Ai cũng sống ích kỷ, chỉ biết có bản thân mình thôi . Đức vua muốn tìm một người thực sự biết vì người khác. Nhưng mãi ông vẫn chưa tìm được ai.

Ông vua đi trên một con đường quan trọng nhất của thành phố, con đường dẫn đến sàn giao dịch chứng khoán (trong truyện là chợ), chợt có tảng đá chắn đường. Thế là kẹt ! Hết chuyện !

Đùa đấy… Ông vua bị kẹt ko đi được. Thế là ông nảy là một trò. Ông sai người đào một cái hố, bỏ vào trong đó một túi tiền vàng (thật) to uỵch, to oạch, to oành, to … nghĩa là rất to, rồi lăn một tảng đá lớn đè lại lên miệng hố. Xong x xuôi, vua chui vào một bụi cây, nấp và quan sát (chỉ thế thôi, không làm gì khác trong bụi cây đấy đâu nhá – đừng nghĩ linh tinh ).

Vậy là con đường bị chặn một khoảng lớn. Người đi chơi chứng khoán (đi chợ) đến, thấy tảng đá, chỉ đi vòng qua một bên. Xe ngựa cồng kềnh thì quay đầu, chạy sang đường khác. Một người, hai người, ba mươi người, tảng đá vẫn đấy. Đức vua đẹp trai thất vọng, bỏ đi ăn cơm bụi. Đến chiều, ông lại tiếp tục ngồi canh chuồng xí (hic ! )

Tình hình là vẫn thế. Lão vua đang chuẩn bị thất vọng hoàn toàn thì có một anh thanh niên trông hơi bị hiền lành chất phác cao to đẹp trai đi đến . Anh chàng thấy cục đá – nhầm, tảng đá chứ – thì đi đến gần, dùng hết sức để đẩy, lăn, vật, kéo, nâng tảng đá. Vua mừng thầm, cười đểu vì cuối cùng cũng có người có ý thức, đến đẩy tảng đá đi. Anh thanh niên ko biết có người đang theo dõi mình, cố đẩy tảng đá sang một bên. Cuối cùng cũng được. Uầy , khỏe thế ! Đô thế !

À quên. Tảng đá bị đẩy ra, để lộ cái hố, trong hố là túi tiền to (toàn tiền vàng như trong truyện cổ tích í !) Chàng thanh niên cầm túi vàng lên xem, bóp bóp, nắn nắn, rùi mở ra. Oài, vàng thật. Anh vội vàng nhét túi tiền vào trong người, rùi lăn tảng đá lại chỗ cũ, như trước, vẫn giữa đường.

Lúc này ông vua của chúng ta ngồi trong bụi cây, thầm nghĩ: “Chết tiệt (nguyên văn: “Oh, Shit !” ), thế là mất tong túi vàng rồi !”

11 thoughts on “Bi quan một chút

  1. híhí,ô fóng tác hay nhờ
    đc cái thèng đóa đô fết,là tui chắc tui cũng đi vòng thoai ^^ khỏe ngừi
    khổ thân ô vua,mất túi vàng

  2. giời ơi, tôi mới ko onl có 1 ngày mà ông cho 1 lèo vài entry mới! Chỉ có điều lăn tảng đá mệt như thế tội gì anh thanh niên đẹp trai kia lại phải dịch chuyển nó về như cũ nhỉ?

  3. chưa thấy mấy thằng nào ngu như mấy thằng trong truyện . Để tiền đấy em với pác đi Irắc có hơn hok ?

  4. Tớ mà không thấy túi tiền thì chắc tớ cũng làm như mí ng kia, còn nhìn thấy túi tiền thì tớ cũng sẽ bê cái cục đấy ra để lấy$ chứ , nhưng khác cái lã sẽ chẳng bỏ nó về vị trí cũ đâu. Mình thuộc dạng ng quá tầm thường^^.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *